Wednesday, February 21, 2018

ANABELLA VÀ TẾT ĐẶC BIỆT



Đúng là tết Việt Nam 2018 này là tết đầu tiên của Tình Yêu Nhỏ Anabella . Nhưng mà con gái có ăn được gì đâu , toàn Ba Mẹ và các chú cô ăn uống vui tết thôi , Bella chỉ uống sữa hi hi !

Nhớ lại mười mấy năm về trước , em làm bữa cơm tết đầu tiên là để Anh biết ngày tết Vn sẽ ăn những món truyền thống gì , Anh rất thích và mỗi năm đều muốn em nấu và bày biện như vậy . Riết thành quen và giữ vậy cho đến bây giờ . Thật ra chẳng phải ngày tết ăn những món như vầy là có không khí tết đâu mà là Anh khoái nhìn bàn ăn có quá trời món lỉnh kỉnh - màu sắc và đẹp mắt . Kệ ! Anh thích là em vui rồi !

Cơm tết nhà Bông thương 2017

Lại nhớ đầu năm trước em đang ở New Hampshire bên bạn Bông thương quý . Hai gia đình đã có những ngày thật vui và bữa cơm tất niên  ấm áp đầy màu sắc  của Tết ! Nhớ quá đi thôi ... !

Năm nay đón tết thì đặt biệt rồi vì có Tình Yêu Nhỏ . Em làm cơm vào ngày Chúa Nhật và mời gia đình các chị bạn ghé chung vui chứ trước giờ chỉ thích có Anh và em dùng cơm với nhau thôi . Thứ 2 thì ăn cơm gia đình bên nhà bà nội của Anh .
Các anh chị bạn bè ở Mỹ đã lâu , lại có người qua từ nhỏ nên chẳng biết ngày tết có món gì ngoài bánh Tét - bánh chưng và hoa , cho nên đây cũng là dịp để các anh chị ấy biết thêm nhiều hơn và sau này là chỉ cho con gái nhỏ nữa he he !


Bánh Tét chị Việt gói tặng . Bánh dẻo thơm rất ngon


Giò thủ của chị Danh tự làm


Chả Hoa của chị Danh tự làm

Nem chua của chị Loan làm . Ngon tuyệt !


Bánh chưng của chị Vy tặng


Nhìn bàn ăn tưởng như em là người phụ nữ rất siêng năng và đảm đang , nhưng sự thật thì có chút thôi vì Năm nay em được chị Danh iu làm giò thủ và chả hoa tặng cho ăn ngày tết . Giò thủ của chị đã được ăn năm ngoái cùng với gia đình bạn Bông nên biết là quá ngon rồi . Giò thủ thơm - giòn vừa không cứng và gói rất tròn đẹp . Còn chả hoa thì cũng ngon nhưng vì em cất đông đá để dành cho tết nên khi hấp lại thì trứng muối bị khô và lớp trứng bọc bên ngoài bị rời ra . Tuy em cắt không đẹp nhưng ăn ngon , thương chị quá ! 2 món này đều cực . Còn bánh tét chị thì ăn mất từ lâu vì nhịn không nổi hi hi ! Thêm dưa món của chị làm giòn và có mùi thơm như dưa món làm bên Vn . Hết xẩy

Thương nhất là bạn Bông , bạn gửi cho thùng đồ có chả và bánh tét tự làm . Vì lý do gì ko biết nên thùng hàng tới trễ . Oái ăm là bánh tét hư nhưng chả thì không sao , ăn chả của bạn làm ngon dã man . Chả vẫn thơm dai và vị vừa miệng lắm luôn . Một miếng chả bự được Anh và em dứt liền trong hai bữa mà gần như là ăn vã muốn no luôn hi hi !

Em hồi còn ở Vn cũng ít ăn nem chua , qua đây cũng vậy . Nhưng từ ngày biết chị Loan , chị cho ăn và ghiền tới giờ luôn . Nem chua chị làm bằng thịt bò -  thật là thơm giòn và sạch sẽ vô cùng . Nhất là vị nem mười lần như một đều chua ngọt vừa miệng không chê vào đâu được .

Mấy thứ nào mua được thì mua , còn thịt kho trứng và canh gà nấu măng thì mới là em nấu hí hí !

Con gái Anabella và con gái của chị Loan - chị Vy

Một người bạn dễ thương nữa đó là chị Lan iuu . Chị đã trang trí background để chụp hình ngày Tết cho đẹp . Tiệc rửa tội của  Anabella cũng một tay chị trang trí . Không bàn đến đẹp mà chỉ nói đến thời gian bỏ ra là quý lắm luôn !

Mọi người ăn uống vui vẻ và nghe cả nhạc xuân nữa . Ăn xong thì cùng nhau chụp hình kỷ niệm - người lớn lì xì con nít và chơi vài ván bài cho có chuyện để ồn ào và cười đùa .


Anh và em cùng con gái nhỏ Anabella


Cảm ơn quà ngon của các chị và bạn Bông thật nhiều ... thật nhiều . Tết năm nay thật đặc biệt với gia đình Anh và em !

Friday, February 16, 2018

ĐÓN XUÂN 2018


Gia đình nhỏ Anh và em xin mượn bài thơ để thay lời chúc Xuân đến với tất cả các chị và các bạn thân thương trong năm mới này


CUNG kính mời nhau chén rượu nồng
CHÚC mừng năm đến, tiễn năm xong
TÂN niên phúc lộc khơi vừa dạ
XUÂN mới tài danh khởi thỏa lòng
VẠN chuyện lo toan thay đổi hết
SỰ gì bế tắc thảy hanh thông
NHƯ anh, như chị, bằng bè bạn
Ý nguyện, duyên lành, đẹp ước mong !


Wednesday, February 14, 2018

VỀ NHÀ




Vậy là em đã không về ngôi nhà nhỏ này gần một năm rồi , giờ muốn viết thật nhiều ... thật nhiều mà loay hoay không biết nên bắt đầu từ đâu vì không nhớ chính xác thời điểm chuyện nào trước chuyện nào sau . Thôi giờ cứ nhớ đâu nói đó vậy .

Một năm trôi qua với nhiều thay đổi nhưng có lẽ ấn tượng nhất là sau khi ăn bún riêu và viết bài xong , thì không lâu sau đó em phát hiện mình có Bầu hi hi ! Chuyện là một bữa đang sắp xếp lại ngăn tủ thì thấy cái que thử còn mới nguyên mà đã lâu lắm rồi đâu còn dùng đến nữa , tính vất luôn cho rồi mà thấy cũng tiếc nên " tè " cái cho thành xài rồi thì vất khỏi tiếc ( tại mua loại mắc tiền ) chứ không hề có một chút suy nghĩ gì về việc em sẽ có bấu hay không . Ai ngờ chưa kịp đóng thùng cho lịch sự thì nó đã hiện lên rõ mồn một . Ta nói em hoảng loạn chớp mắt nhìn chằm chằm vào cái que , sau đó chạy ra nhà bếp mặt thất thần nghiêm trọng nói "Anh ! em có bầu rồi " . Anh đang rửa ly cà phê mới uống xong nghe vậy chỉ nói có một chữ " xạo " . Em nói Anh theo em vào phòng và đưa cho Anh coi , vừa nhìn thấy thì nét mặt Anh lộ rõ sự ngạc nhiên . Em hỏi Anh giờ phải làm sao , Anh nói thì nuôi chứ sao .


Sở dĩ lần này em không có cảm xúc vui mừng là vì năm 2013 , em đã được tin vui vô cùng sau 10 năm bên Anh . Nhưng chỉ được 10 tuần sau đó thì phải nói lời chia tay tình yêu nhỏ . Ngày đó khó khăn lắm em mới vượt qua được sự mất mát ấy . Rồi thì lại tiếp tục hy vọng nhưng cuối cùng cũng chỉ là tuyệt vọng . Rồi tự nghĩ sao mình cứ phải nghĩ nhiều về chuyện có con , mình chẳng phải đang rất tự do - thoải mái và hạnh phúc bên Anh mà nhiều người mong được vậy . Thế là 2 năm trở lại đây , Anh và em cứ ăn và rảnh thì dắt nhau đi chơi bời lêu lỏng .

Trở lại sau khi thử rồi thì chưa chắc ăn vì sợ lâu ngày nó sai nên đi mua về thử tiếp hi hi ! Cũng i chang vậy nhưng lúc này Anh đã bình tĩnh và bất ngờ Anh ôm chặt em vào lòng nói nghẹn ngào " Mừng quá em ơi ! Em ráng ăn uống giữ gìn sức khỏe nha em " . Lúc đó em xúc động lắm nhưng nghĩ đến lần mang thai trước thì em bắt đầu sợ và lo lắng ...

Lần này mang thai , em cũng không ăn uống được gì nhiều . 3 tháng đầu ốm nghén thì em thường hay uống Boost và Ensure . Những món bổ dưỡng chỉ khều khều chứ ăn không nổi . Đến khi đi thử máu thì phát hiện đường lên cao quá . Bs bắt ngưng và đổi qua sữa cho mẹ bầu bị tiểu đường . Đã không ăn được nhiều nên sống nhờ sữa mà giờ ngưng thì coi như tiêu . Hên cái là ngưng sữa thì đường trong người em xuống ngay và sau đó bị xuống cân luôn , sợ cho con nên em bắt đầu ráng ăn . Thứ gì tốt nhất - sạch nhất là mua về . Có 3 thứ tốt nhất cho mẹ bầu mà em không tài nào nuốt nổi dù đã cố hết sức đó là rau Spinach - Broccoli và cá Salmon , ăn vô là ói không kịp luôn . Còn lại những thực phẩm khác thì cứ ráng ăn được chút nào hay chút đó . Cho nên đến khi vào phòng sanh thì tổng cộng lên có 20lbs .



Lúc chưa biết giới tính của con là gì thì Anh cứ thì thầm " con gái nha em , Anh rất muốn con mình là gái " hỏi tại sao thì Anh nói con gái thương ba ( daddy's girl ) . Em thì cũng thích con gái ( để làm điệu ) nhưng em muốn con trai vì theo cảm nhận riêng , em thấy con trai tình cảm nó đơn giản hơn và đi theo ba đây đó tiện hơn con gái . Con gái thì phức tạp và rắc rối ... ( chắc em suy ra từ chính mình hihi ) Ngày đi Ultrasound , khi nghe là con gái thì Anh cười toe toét - mắt long lanh long lanh ... còn em thì trai hay gái em đều thích hết . Lần nào Ultrasound cũng cứ căng thẳng xem và chờ nghe bs , chỉ khi bs nói baby normal - good - great ... thì mới thở phào ...

Khi được 4 tháng hơn thì gia đình chú cô ở Austin , TX qua chơi . Anhvaem đưa gia đình cô đi Florida tắm biển , đi Casino ăn buffet và lên phố No . Lúc đó con gái trong bụng búng tưng tưng dữ lắm ! làm như nàng cũng khoái đi chơi . Rồi đến tháng thứ 7 thì cũng lên phố No đi chơi với gia đình chị Việt (vì anh trai chị ở Canada sang chơi và rất mến Anhvaem ) . Vậy là cũng vác bụng đi tưng tưng . Đến tháng 8 hay 9 gì đó thì chị Danh cùng bạn là chị Thủy đến thăm . Cú này mới sung sướng làm sao .



Lúc có bầu thì chị Danh - bạn Bông và những chị bạn thân bên cạnh cứ hỏi muốn ăn gì - thèm gì thì làm cho nhưng em có thèm gì đâu . Giờ chị Danh qua , chị mang cho nào mực - bánh ... tùm lum . Thích nhất là cùng nhau đi biển và được chị chụp cho những tấm hình thật đẹp làm kỷ niệm , chứ lúc bầu em mệt mỏi quá không có chụp gì hết cho Anh và em . Rồi cũng đi Casino ăn buffet và lên phố No chơi cho chị Thủy biết .

Gia đình bên chồng , nhất là chú cô và các em mừng cho Anh lắm ! Các em của Anh muốn làm một bữa tiệc mừng cho em có baby và một tiệc là Baby Shower . Em cảm động và vui biết bao nhiêu nhưng em đã từ chối vì cứ lo sợ không biết có giữ được tình yêu nhỏ hay không , điều đó khiến các em chồng không vui cho lắm nhưng có lẽ họ cũng hiều .



Mẹ của em ở Vn thì mừng lắm ! cứ hỏi ăn được gì không , phải ráng ăn nhiều vô cho em bé khỏe ... thấy 36 tuần rồi mà chưa sanh thì Mẹ sốt ruột , cứ nói là em chửa trâu . Em bực quá cằn nhằn " Trâu bò gì ở đây Mẹ ! Ở đâu con không biết nhưng ở Mỹ phải 40 tuần thì mới là đủ ngày đủ tháng chứ không phải như ở Vn cứ hay nói 9 tháng 10 ngày gì đâu Mẹ ơi " . Nghe xong Mẹ cười hì hì nói vậy hả nhưng em biết Mẹ vẫn cứ không chịu đâu hi hi



Cuối cùng thì sau 40 tuần chờ đợi , tình yêu nhỏ của em vẫn chưa chịu chui ra gặp ba mẹ . Cho đến chiều ngày Thanksgiving ( 40 tuần + 2 ngày ) , sau khi rời nhà bà nội của chồng thì về nhà thấy đau bụng và có dấu hiệu muốn sanh . Vậy là Anh lập tức chở em đi vào bệnh viện . Vì đã làm thủ tục đăng ký trước đó cả 2 tháng nên khi nói tên là em được đưa lên phòng của mình . Từ đây bắt đầu những cơn đau mà giờ em mới thấm thía câu nói “ đau như đau đẻ “ . Em vì không muốn chích thuốc gây tê ở lưng ( Epidural ) nên ráng cố gắng chịu đựng . Lúc đầu đau quá còn nắm chặt tay Anh . Khi thấy tay Anh đỏ thì thương quá nên buông ra mặc dù Anh cứ luôn miệng nói không đau và xoa đầu em , mặt Anh lo lắng thấy rõ . Những lúc đau quá , 2 tay nắm chặt thành giường và tưởng như mình đã bẻ cong nó luôn rồi .



Cô y tá khuyên nên chích thuốc vì 3 tiếng trôi qua chỉ mới mở có 2 , nếu cứ chịu đau như vầy thì đến lúc sinh không còn sức để rặn em bé . Lại thêm phải nói trước để gọi lấy hẹn với bs gây tê chứ không phải muốn là có liền . Hỏi cô ấy tôi nghe nói chích có hại lắm nên tôi sợ . Cô ấy cười nói mình sinh 3 đứa con đều chích mà đâu có sao . Vậy là  đồng ý nghe theo . Cỡ tiếng sau thì bs đến và Anh phải ra ngoài chờ chứ không được ở trong phòng với em . Sau khi hỏi sơ sơ vài câu thì cô y tá cho cái gối để ngồi ôm vào và dặn cắn vào gối nếu đau . Lúc đầu em chỉ thấy hơi buốt , sau đó chẳng thấy gì nữa , được chút họ nói xong rồi . Sau đó em không còn bị đau và nằm ngủ ngon lành , Anh cũng ngủ khò ở sofa cạnh bên giường .

Cứ khoảng 2 tiếng thì các cô y tá vào khám xem đã mở được tới đâu rồi nói cho em biết . Mãi đến 7:30 sáng hôm sau thì cô y tá ca sáng vào đánh thức và bắt đầu chỉ em rặn với hít vào thở ra . Khổ cái là con gái lại nằm ngửa mặt lên trần chứ không phải úp xuống nên em rặn muốn " banh ta lông " còn con gái muốn chui ra vẫn không ra được .



Cho đến đúng 8:56 am thì con gái mới chui ra và khóc ngay lập tức, tiếng khóc vang và lanh lảnh . Em ráng nhướng mắt nhìn con dù quá mệt , cô bác sĩ tính đưa con gái lên người em nhưng có lẽ thấy em kiệt sức quá nên cô rút tay lại và chuyển sang cho cô y tá bên cạnh . Mọi việc lau chùi tắm con gái đều được thực hiện ngay tại trong phòng luôn . Anh thì đã được em dặn trước con gái chào đời là theo sát ngay không được rời con , cho nên dù Anh chỉ đứng cách em chừng vài thước nhưng em cũng chỉ đủ sức thều thào gọi Anh mà Anh không nghe được . Được chút xíu thì Anh đến bên , mắt đỏ hoe vui mừng khoe " Con khỏe em ơi ! Con đẹp lắm ! " rồi cười tít mắt . Em thì vẫn lo lắng hỏi con có lành lặn không , Anh gật đầu lia lịa và nói như khoe " con có cái birthmark ở trán " . Em hoảng hốt hỏi to không thì Anh nói nhỏ thôi , ở bên góc trán . Vừa lúc đó thì cô y tá cũng đưa con gái đến bên em, nhìn thấy birthmark của con mà em thở phào nhẹ nhỏm , chỉ nhỏ thôi . Anh nói có dấu dó nhìn là biết con gái của ba Thanh liền , không sợ bị mất . Em cười hạnh phúc ...

Chào con ! Tình Yêu Nhỏ của Mẹ !


Tình yêu nhỏ 1 ngày tuổi . Nàng là Anabella Như Thanh

Thursday, March 2, 2017

CANH BÚN - BÚN RIÊU



Có một dạo em thường lên mạng tìm những món ăn lạ mà nhìn hình thấy hấp , nấu thử ăn cho biết . Cũng háo hức lắm mà hỏng hiểu sao ăn thấy chẳng ngon lành gì hết . Tự hỏi chẳng lẽ mình khó ăn quá hay là khẩu vị mình đổi rồi ? Túm lại là chẳng còn hứng thú gì và thôi thì cứ trăm món vừa quen vừa dễ nấu , lại ngon ngất ngây , ta cứ nhai đi nhai lại cũng chẳng ngán . Như 2 món này chẳng hạn .



Bún Riêu và Canh Bún là món khoái khẩu của Anh và em . Đúng ra là Anh thích bún Riêu còn em thích CB hơn , nhưng nếu so với mấy món nước khác thì Bún Riêu là món em ít thích nhất . Nấu đúng thì chỉ có riêu - chả - huyết - đậu hủ , có khi có ốc . Nấu theo kiểu người VN ở Mỹ ( chỗ em ở chứ còn chỗ khác em ko biết ) lâu đời thì có thêm thịt xay trộn giò sống hay tôm khô bằm nhuyễn rồi vo viên tròn thả vô nồi . Em là nhất định không ăn kiểu đó . Cứ theo kiểu  CB Ở Đây  và  Bún Ốc Ở Đây

Lần này nấu Bún Riêu thì em chợt nghĩ tại sao em không luộc thêm tôm tươi cho vào mà cứ chỉ dùng lon riêu cua và tôm mua sẵng ? Nghĩ là làm và cuối cùng em ăn như điên vì quá ngon . 



Vẫn là hầm xương để nước lèo được ngọt , nhưng lần này em lấy đầu tôm rửa sạch để ráo - cho lên chảo nóng rang không vậy thôi cho đến khi đầu tôm khô thật khô thì thả vào nồi nước lèo đang sôi lăn tăn . Ngâm chừng 30 phút cho ra hết chất ngọt thì dùng vợt vớt hết xác vất đi . Nước lèo thơm ngọt lắm luôn ! Tất cả những bước thực hiện còn lại đều i như cũ . 



Làm cho Anh một tô Bún Riêu thiệt to và hấp dẫn , em nhìn Anh dịu dàng hỏi món này là gì ? Anh ăn hoài chắc là biết ha ! Với có thấy nó khác gì không Anh  ?
Anh nhìn tô Bún , đưa đũa khều khều ngó rồi cười thật tươi gật gật " Anh biết baby ! Bún Riêu đây mà ! Còn khác hả em , Anh thấy không có gì khác đâu , vẫn ngon như mọi ngày " 
Nghe xong em ứa gan muốn chết  " Anh xạo nha Anh !  Cái này em thêm tôm luộc cho Anh ăn đỡ chán mà Anh cũng không nhận ra được hả Anh ! Chắc em đá đít Anh quá ! " Anh cười ha ha nịnh bợ " Em thông cảm ! Anh được ăn ngon mỗi ngày nên Anh không cần nhớ gì hết " .  



Cá nhân em thấy cho thêm tôm tươi luộc ăn cùng BR và CB cũng chẳng có ảnh hưởng gì đến mùi , có chăng là ăn thấy phê quá trời vì tôm tươi giòn ngọt , nước dùng thơm ngọt , chẳng thấy ngán như khi chỉ ăn riêu và mấy cái linh tinh khác . Mai mốt cứ vậy mà em ăn thôiiii ! 

Quên ! chiên đậu hủ phồng như chị Danh chỉ , lúc ngâm đậu trong nước dùng , nó hút gia vị và nước , cắn vào miếng đậu mềm mại ướt át , lâu lâu xịt cả nước ra , vỏ đậu không bị khô ráp . Ngon muốn xỉuuuu hi hi !  

( Trưa ăn Bún Riêu - lười nên lấy phone bụp bụp . Chiều ăn Canh Bún lại lôi máy ra hi hi ! Mát giây )



Monday, February 20, 2017

NHỮNG NIỀM VUI NHỎ


Hình lấy từ  GXNVVN

Hôm tuần rồi ( từ Fri - Sun ) , Anh và em cùng các anh chị bạn trong nhóm đi phụ bán hàng ở hội chợ Tết cho giáo xứ của cộng đồng Vn ở New Orleans .
Giáo xứ Maria Nữ Vương Việt Nam là một trong những giáo xứ lớn trên đất Mỹ được hình thành từ những năm 1980  . Giáo dân khoảng 8 ngàn người hoặc hơn chút ( còn trước bão Katrina thì gần 10 ngàn hoặc hơn ) .
Mỗi năm giáo xứ tổ chức hội chợ tết trước là cho giáo dân và đồng hương sống ở những thành phố lân cận về tụ họp vui chơi 3 ngày tết . Rồi càng ngày càng đông nên tổ chức hoành tráng hơn - mời nhiều ca sĩ nổi tiếng về hát ... và cho đến n hiều năm gần đây thì có khách Mỹ ghé tham dự khá là đông .

2 bạn trắng này và rất nhiều bạn trắng khác đang mua thử Hột Vịt Lộn ăn . Ăn rồi toàn quay lại mua thêm mới ghê ! hi hi


Em hồi đó chỉ cùng Anh hàng năm ra hội chợ ăn uống ủng hộ nhà thờ . Vài năm gần đây tham gia vào ca đoàn nhà thờ nên Anh và em tình nguyện ra giúp hội chợ Tết 3 ngày . Nhà thờ có rất nhiều hội đoàn và mỗi hội đoàn phụ trách một gian hàng . Anh và em cùng các anh chị bạn bè thấy gian hàng có tên Cuscillo khá là lớn nhưng lại do nhiều bác đứng tuổi phụ trách nấu nướng và dọn dẹp nên cả nhóm rủ nhau phụ các bác ở đây .


Người con gái trên hình này là một người đặc biệt ! Nàng là con nít Việt sanh bên Mỹ và ở tiểu bang khác về đây đi làm việc ( nàng làm việc trong quân đội Mỹ ) . 2 năm trước nàng ghé chơi hội chợ và thấy gian hàng có nhiều người lớn tuổi làm việc nên nàng muốn giúp 1 tay . Vậy là đến bây giờ mỗi năm nàng đều dành mấy ngày để về đây vừa làm việc vừa giúp gian hàng này . Nàng rất khỏe và siêng năng vô cùng , tiếng Việt nghe hiểu tàm tạm nhưng nói không rành . Mọi người ai cũng quý nàng . 

Anh của em rất hay nói chuyện với nàng rồi tối về kể lại em nghe . Em chọc ghẹo ... thì Anh cú đầu em hi hi ! Nhiều khi đang bán mà không thấy Anh ,  mấy chị hỏi Anh Thanh đâu thì em nói " cứ đi đến chỗ nàng kia là có Anh Thanh ở đó " ai cũng cười nói em tào lao ha ha !

Gian hàng này bán toàn món ngon nào là Chuối Chiên - Bắp Nướng - Cánh Gà Chiên - Nem Chua - Thịt Nướng - Gỏi Gà - Bánh Cuốn - Bún và Phở các loại . Một gian hàng như vầy thường chia làm nhiều quầy nhỏ ( cho khách dễ mua không phải xếp hàng chờ đợi và có tới vài chục người phụ giúp luôn tay . Theo như thông báo mỗi năm thì nếu như trời đẹp không mưa , 3 ngày hội chợ sau khi trừ hết chi phí của các gian hàng và mọi thứ thì lời được từ 250 ngàn đến 300 ngàn đô . 


5 cặp - vừa bán vừa quậy tưng bừng  he ! he ! he !

Các anh trong nhóm thì phụ trách bán bia và nước ngọt , em và các chị thì đứng bán mấy món ăn như đã nói . Em thích làm công việc này vì tập cho em nói chuyện thiệt là niềm nở và nhẹ nhàng với khách hàng chứ không chí chóe như em mỗi ngày . Vui nhất là những lúc thưa khách thì em và mấy chị lại đùa giỡn hay hướng về phía sân khấu coi ca sĩ hát . Mỗi năm nhà thờ thay đổi ca sĩ và thường toàn là ca sĩ của Paris By Night hoặc Asia

Chú Việt Thảo ở ngoài nhìn trẻ . Chú đang đi " dụ " mua vé số !

Em không thích coi hát , em chỉ thích nghe chú Việt Thảo nói chuyện . Hồi xưa nhà thờ thỉnh thoảng có mướn bác Nguyễn Ngọc Ngạn , nhưng nhiều năm gần đây thì chỉ có duy nhất chú VT . Chú nói hàng năm chú về giáo xứ Maria NV làm MC , chú không lấy tiền thù lao , chỉ cần lo cho chú vé máy bay và chỗ ở . Lý do đơn giản là chú nói chú quá khoái dân ở đây . Và chú giữ đúng lời hứa !

Em mến chú không phải vì chuyện đó mà là mến vì sự nhiệt tình hết lòng của chú . Năm nào chú cũng đi vòng quanh các bàn để bán vé số . Mỗi vé chú bán mắc gấp 5 lần ($100 ) và kêu gọi để ủng hộ nhà thờ . Hay cái là chú bán lúc nào cũng hết hi hi ! Và cách nói chuyện thì giản dị - vui nhộn - gần gũi nhưng không tầm thường .

Kết thúc 3 ngày hội chợ thì có khi em bịnh hoặc có khi khàn tiếng luôn . Nhưng em lại thấy rất vui và có một điều lạ là rất mau hết bịnh hơn bình thường hì hì !

VALENTINE'S DAY 2017


*** Gần 14 năm làm vợ Anh ! Đối với em ngày nào cũng là ngày ý nghĩa chứ không phải chỉ tháng 2 ngày 14 thì em mới cảm thấy có tình yêu hi hi !  Cho nên dần dần em không còn cảm thấy ngày này có gì là đặc biệt ngoại trừ Kỷ Niệm Ngày Cưới và Birthday của Anh và em . Nhưng Valentine năm nay có một niềm vui nhỏ từ bạn bè , đó là chị Lan iuuu ( cách em gọi thương mến dành cho riêng chị ấy ) .

Lâu lâu em khoái hù ma nhát quỷ vậy đó he he !

Chuyện là hội chợ kết thúc ngày Chúa Nhật , các anh chị trong nhóm hẹn tối thứ 2 đi nhà hàng ăn mừng 2/14 ( thứ 3 ) . Em từ chối vì biết mình sẽ rất mệt , chỉ muốn nghỉ ngơi cho lại sức mặc dù đi với mấy chị em rất thích . Tưởng vậy là thôi ai ngờ  trưa thứ 2 , chị Lan iu gọi phone nhắn em ghé nhà lấy đồ chị đưa . Em chẳng biết chị muốn đưa gì cho em nên nói để Anh Thanh đi lấy . Khoảng hơn nửa tiếng Anh về lại nhà và xách vào 1 túi đồ . Em mở ra thì thấy chị Lan iu mua cho em 1 phần Pate Gan Ngỗng - 1 phần cheese - 1 cái bánh trái tim - 1 hộp cracker - 1 cái thớt nhỏ ( loại để đựng và trag trí thức ăn ) và kèm theo dòng chữ viết quen thuộc . Vui nữa là trùng hợp Anh và em cũng đã mua Pate - Cheese và vài loại thịt ở đó để tối V day dùng bữa cho nhanh gọn .



Ta nói em xúc động quá đi mất ! Nhắn lại chỉ biết nói " cảm ơn lia lịa ! "  Chị Lan iu là vậy , luôn chu đáo và quan tâm hết tất cả bạn bè trong nhóm chứ không riêng gì em . Một người giỏi việc xã hội lại giàu tình cảm với gia đình và bạn bè . Em rất thích và quý chị ! Được quen biết chị và làm bạn thân là một may mắn cho em .

Vậy là V day đơn giản nhưng đầy ấm áp của Anh và em , có thấp thoáng giọng nói ngọt ngào dễ thương như cái bánh trái tim của cô gái phong cách rất tây đang gọi tên em " Thu iuuuuu " !



Monday, February 13, 2017

THĂM BẠN MÙA ĐÔNG 1/2017 PHẦN 4



Hai năm trước 1/2015 ,  Anh và em bay lên NH thăm bạn và nếm thử những ngày Đông thật sự  Ở ĐÂY  .

Theo như bạn kể hồi đó thì mùa Đông ở chỗ bạn rất lạnh + tuyết rơi nhiều , lớp này chồng lớp kia trắng xóa khắp nơi ( mái nhà -  cây cối ) và không tan . Chỉ khi có nắng vài ngày liền thì tuyết mới tan bớt ra nhưng khi hết nắng thì lớp nước được tan ra từ tuyết trở thành băng , trơn trượt nguy hiểm khôn lường . Rồi tuyết lại rơi phủ lên trên lớp băng , mỗi lần đi bộ trên tuyết phải rất cẩn thận vì không khéo sẽ bị té . Nhẹ thì sưng bầm nặng thì gãy tay chân . Lần đó Anh và em ghé nhà bạn chơi vài ngày thì không bị tuyết rơi thêm nữa nhưng lớp tuyết của những lần trước thì dầy tới đầu gối .

Hồi đó lần đầu biết thế nào là lạnh buốt da thịt đúng nghĩa khi đứng bên ngoài , nên bây giờ em chỉ ở trong nhà chơi với bạn chứ hỏng muốn ra ngoài nhiều . 



Đối diện nhà bạn gần xịch là một cái hồ rộng lớn , vào mùa Đông nhiệt độ xuống rất thấp nên hồ đóng băng và phủ tuyết gần hết , có thể đi bộ hay lái Snowmobile chạy vòng vòng .
Vì hồ gần ngay đó lại thêm hàng xóm nhà bạn phần nhiều là người lớn tuổi chạy đi trốn lạnh gần hết ở vùng nắng ấm FL , nên Anh và em chỉ mặc quần áo ngủ ấm áp và khoát thêm áo lạnh dầy bên ngoài là được , khỏi phải ăn mặc lịch sự hi hi ! 


Trước khi ra khỏi nhà bạn có dặn phải đi cẩn thận , ở trên là tuyết nhưng lớp dưới là băng trơn trượt phải đi thật chậm và cẩn thận . Đừng bước ra hồ vì nhiều khi thấy nó đông đá tuyết phủ nhưng trượt chân hay gì đó là nguy hiểm lắm nha Thu tui ! Em gật gù lia lịa !



Chuyến này lên Em đã mua hết đầy đủ quần áo trượt tuyết và giày đi tuyết cho  2 vợ chồng nên em rất hung hăng và tự tin hi hi ! . Lúc đi xuống con dốc nhỏ dẫn ra hồ , Anh cứ dặn em đi cẩn thận và nói em đi sau lưng Anh để lỡ có trợt chân thì ngã vào Anh cho khỏi đau . Em thì lại cứ càm ràm Anh là đi nhìn ghê quá , coi chừng té đó . Ai ngờ được chút , không biết sao mà em trợt chân ngã ngửa , em hét lên rồi đầu đập mạnh xuống tuyết cái bưng và chổng 4 vó lên trời . Cái máy chụp hình văng ra khỏi tay . Anh quay lại và nhanh tay kéo em lên , em không chịu mà nói " Anh ! Anh ! cái máy chụp hình của em " . Anh quát em " Máy gì mà máy , té không lo , đứng lên ! " hi hi !

Ngón tay em bị trầy ứa máu , nhưng khi máu vừa ứa ra thì đông lại tròn vo , hết chảy . Đầu em sưng 1 cục và vẫn còn nặng nặng đầu ê ẩm . Anh bắt em quay về thì em không chịu , nói đã ra tới đây rồi thì để em chụp mấy tấm rồi về . Anh lườm em rồi lắc đầu kiểu chán nản . Em cười hì hì hứa sẽ cẩn thận .



Ra tới hồ thì nhìn đâu cũng thấy đẹp và không một bóng người trừ Anh và em . Thiệt tình lạnh vậy thì người ta ở trong nhà cho ấm với lại năm nào cũng thấy tuyết người ta thấy bình thường , chứ đâu như dân vùng South thấy tuyết là hò hét thích thú . Xa xa bên kia sông là những ngôi nhà to lớn lặng  im trong tuyết , hồ đóng băng hết chỉ còn giữa lòng sông còn chút nước . Cảnh man mác buồn ...

Em zoom in máy hết cỡ mà nhìn thấy bên kia sông vẫn xa nên ngó qua thấy Anh đang nhìn bên hướng khác thì em từ từ bước ra gần hồ hơn , chợt nghe tiếng Anh quát " Đứng lui lại ! em bước đi đâu đó ! "  Rồi xong ! Em cười như không thì Anh trợn mắt " đừng có mà làm bộ , tính ra gần hồ phải không " . Em cười ha ha ha ! 


Chợt thấy xa xa có vài chàng trai trẻ đang lái Snowmobile chạy tới , đến gần họ thấy Anh và em thì giơ tay chào . Anh và em mỉm cười chào lại và ngó theo 


Được chút Anh hỏi về chưa , em nói Anh đứng em chụp một tấm rồi về . Vậy là Anh chịu liền ( muốn về đó mà hihi )


Lúc quay ra đi về , vì biết sợ và còn đang đau nên em đi thật chậm như một con rùa . Anh lại đi trước em , vừa đi vừa lẩm bẩm " Đi sát vào Anh đi , lỡ có té thì ôm vào Anh " . Em cười hì hì nói đi chậm vầy mà còn té thì em hết ý kiến với em luôn . Anh hưng phấn " Em là rất clumsy mà ! " Em hét lên thì Anh cười ha ha ... ! 

Đi vài bước là về tới nhà bạn , mừng quá trời vì nãy giờ đi mà rất sợ bị té nữa hì hì !