Hôm nay Chúa Nhật , mừng lễ Chúa Phục Sinh ! Cả nhà Anh và em thức dậy sớm hơn bình thường để chuẩn bị đến nhà thờ . Trời bên ngoài âm u và mưa nhẹ , gần sáng đã mưa một trận rất to rồi . Sau khi sửa soạn mọi thứ sẳn sàng thì cùng nhau rời nhà !
Nhớ lại tuần vừa qua mà lòng em thấy vui sướng biết bao ! Nghe Anh kể con cùng Anh đi ngắm đàng thánh giá với Thiếu Nhi Thánh Thể ( em đi làm không xin nghỉ được để đi cùng Anh và con ) rồi một ngày trong tuần con lại cùng Anh đi ngắm đàng thánh giá quanh nhà thờ sau đó đi hôn chân Chúa . Anh nói con ngoan lắm ! cùng quỳ - cùng đọc kinh ... chứ không nhõng nhẽo như khi đi lễ có em 😆 . Em biết con được vậy là nhờ có Anh , Anh là tấm gương của con và em trong việc giữ đạo và sống đạo 💓
Trong nhà thờ hôm nay ngập tràn sắc hoa trắng , đẹp tinh khiết và trang trọng ! Lòng em kiểu vui vui hơi hớn hở vì biết thánh lễ mừng Chúa sống lại ! Tan lễ , đang đi ra chỗ đậu xe chợt nghe có tiếng gọi với " chị ! chị ! " em quay lại thì thấy một chị lạ hoắc vừa trờ tới và cuộc đối thoại :
Chị lạ hỏi em : Chị chị ! Con bé đang đi ( chỉ Anabella ) là con chị hả ?
Em : Dạ đúng rồi ! có gì hông chị ?
Chị lạ : Con bé mấy tuổi rồi chị ?
Em : Dạ con em 8 tuổi
Chị lạ : 8 tuổi rồi sao không cho nó học rước lễ để nó được rước lễ , nhìn nó cao lớn vậy mà chưa rước lễ thấy tội !
Em ( nghe người ta tội con mình thấy kỳ kỳ ) : Dạ bé 8 tuổi nhưng chỉ đang học lớp 2 vì sanh tháng 11 .
Chị lạ : Sao không xin Sơ hay Cha cho nó rước lễ sớm , nhìn nó thấy khôn hơn con em luôn .
Em : Dạ em có thử xin rồi , bị thấy con mình cũng cao lớn hơn các bạn đang học cùng lớp nhưng Cha và Sơ nói không được , phải theo chương trình học ngoài đời là lớp 3 mới được rước lễ lần đầu .
Chị lạ : TRỜI ƠI CON BÉ BỊ BỆNH MÀ MẶT MŨI NHÌN XINH ĐẸP , CŨNG THẤY KHÔN VẬY MÀ KHÔNG CHO .
Em : ( bất ngờ và bực ) Ủa chị đang nói gì vậy ? Con em bịnh hồi nào ? Con em bình thường và đang học giỏi mà ! Bịnh gì ?
Chị lạ : ( hơi hoảng và chắc cũng bất ngờ ) Ồ ! ý là nhìn nó lớn con thông minh mà không cho rước lễ .
Em : nghiêm mặt và trong lòng rất bực , chào cho đủ phép rồi bước nhanh về xe có Anh và con đang chờ .
Vừa lên xe , Anh thì hỏi em nói chuyện với ai nhìn lạ vậy , con thì 2 tay ôm mặt em " mẹ ! con và Ba đợi mẹ là lâu quá ! " Rồi hun vào môi em cái chụt . Tự nhiên em thấy lòng dịu lại , đưa mắt nhìn con như muốn coi nó bịnh chỗ nào 😆 . Anh lại hỏi thì em mới kể ... kể xong thì nghe tiếng Anh cười ha ha , em ngạc nhiên hỏi mắc gì cười thì Anh nói " chắc cái cô đó nhìn con đoán cỡ 10 tuổi hơn mà trong nhà thờ cứ hết ôm Ba xong ôm mẹ , không chịu đứng yên như con nít khác , đã vậy nghe nhạc vui vui là nhảy như tin lành với mỹ đen nên tưởng con bị bệnh chứ gì " . Tự nhiên nhớ đến kiểu điệu con mỗi khi đi lễ cùng Ba mẹ , em cũng phá ra cười ha ha ! Vậy là người ta tưởng con bị bịnh cũng có gì sai 😂
Thật ra khi đi lễ trong giáo lý và với Anh , con khá ngoan . Nhưng cứ đi lễ có em là con hay nhõng nhẽo lắm ! Cứ muốn ôm mẹ , thơm mẹ , rồi thì thầm nào là " con thương mẹ ! Mẹ đẹp quá ! Mẹ ơi con đói bụng ... " Em thì nghĩ một mình con loay hoay đủ rồi , em mà cứ nhắc nhở hay kêu con đứng im này kia thì thành ra tới 2 con người làm chia trí người xung quanh . Chỉ khi vô xe mới dạy con và nói cho con hiểu , nhưng con vẫn chưa làm được .
Vì trời mưa nên em đi thẳng về nhà . Còn khá sớm cho bữa trưa nhưng em vẫn bày đồ ăn ra bàn luôn , Anh và con thấy vậy thì đói bụng muốn ăn liền . Cả nhà chụp đại một tấm hình cùng nhau làm kỷ niệm , thay đồ cho con để con được thoải mái . Xong xuôi dọn dẹp đâu ra đó thì mới hơn 12 giờ trưa , 3 đứa phi lên sofa nằm chơi giỡn nói chuyện , con thì bàn về việc được nghỉ học 1 tuần , Ba sẽ đưa đi công viên chơi ngày nào , sẽ đi thư viện chơi ngày nào ... và cuối cùng vẫn không quên hỏi những ngày mẹ đi làm , mẹ sẽ chuẩn bị món gì cho cho con và Ba ăn trưa 😆 . Thiệt tình con với cái ! 😘

































